Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

CẢM NHẬN VỀ MỘT CHUYẾN ĐI! Phần 5


CẢM NHẬN VỀ MỘT CHUYẾN ĐI!


Trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng sẽ có những chuyến đi xa nơi mình sinh sống. Và với riêng tôi cũng vậy, tôi cũng từng có rất nhiều chuyến đi, với gia đình, với bạn bè.. Nhưng đối với tôi, chuyến đi này là một chuyến đi ấn tượng nhất từ trước đến nay, chuyến đi này đã đọng lại trong tôi một kí ức đẹp và không thể nào quên…

Mỗi ngày trôi qua, mỗi một địa danh nơi mình đến đã tạo cho tôi những cung bậc cảm xúc rất riêng biệt mà cái cảm xúc đó khó có thể thể hiện bằng lời, và tôi chỉ có thể nói : Đó là một cảm giác không thể nào quên trong kí ức của Tôi qua chuyến đi này.

Và - Qua mỗi chuyến đi như thế này, điều mà tôi

mong muốn nhất là những đứa trẻ còn

 học được cách yêu thương gia đình, bạn bè, yêu

thiên nhiên và có ý thức bảo vệ môi trường. Mỗi 

một nơi chúng tôi đi, mỗi một địa danh nơi

chúng tôi đến đều là cơ hội để trẻ được trải 

nghiệm và rèn luyện cho mình những kỹ năng 

cần thiết trong tương lai, được cọ sát và học hỏi 

sự quan tâm chăm sóc lẫn nhau,  đồng thời đây 

cũng là cơ hội để các bậc phụ huynh như chúng 

tôi thể hiện được tình yêu thương, chăm sóc của 

mình với con trẻ, giúp chúng mau trưởng thành 

hơn!!!


Vì  CUỘC ĐỜI LÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI...




Tiếp tục hành trình Đại gia đình tôi được “Khám phá ngôi nhà Gỗ kì dị” (Crazy House) ở Thành phố ngàn hoa này.




Nghe cậu hướng dẫn viên nói : Căn nhà này được mệnh danh là “ lâu đài mạng nhện” của kiến trúc sư Đặng Việt Nga con gái cố Tổng Bí thư Trường Chinh xây dựng .




Đến thăm ngôi nhà gỗ, chúng tôi đều có chung cảm nhận về sự tài ba của tác giả, sự độc đáo của ý tưởng xây dựng ngôi nhà này và rất thú vị với lối kiến trúc không hề rập khuôn nhé.

Gian thờ cố Bí Thư Trường Chinh!






 Không riêng gì chúng tôi, mà có thể nói rằng bất cứ ai khi bước vào ngôi nhà này đều ngỡ ngàng như bước vào “lâu đài mạng nhện”. Nếu không được bạn hướng dẫn viên nhiệt tình giới thiệu các lối đi, những cầu thang uốn éo cách điệu như những cành cây vươn ra, chúng tôi không thể nào đi hết số lối đi trong công trình kiến trúc này. Nhiều chỗ đi lắt léo, không bậc cấp, không có lan can tay vịn tưởng là không có sự an toàn khiến chúng tôi cũng cảm thấy sợ sệt, lo lắng nhất là bố tôi cụ đã 84t và bọn nhóc, vì đứa nào cũng nghịch ngợm loi choi nhày nhót.















Hai bác cháu cũng tranh thủ tạo dáng nhá hehe...






























































































Xen lẫn trong quần thể kiến trúc, trong khuôn viên là hàng loạt biểu trưng gốc cây bị cưa cụt, những thân tre, gỗ bị chặt phá nham nhở, trong những căn phòng được cố tình thiết kế mô phỏng môi trường sống của sinh vật tự nhiên như các loài gấu, vượn, nhện…nên những du khách như chúng tôi đều cảm nhận được sự gần gũi với thiên nhiên. Nếu như không được nghe hướng dẫn viên giới thiệu sự lắt léo kỳ dị hay quái lạ như thế thì chúng tôi không thể hiểu và biết được, Bà Đặng Việt Nga đã thông qua Crazy House chỉ để hướng tới điều bình dị, tha thiết bảo vệ môi trường và cầu mong con người hãy ứng xử tốt đẹp hơn với môi trường sống của chính chúng ta. Rất ý nghĩa phải không các bạn!


Rời khỏi căn nhà kì dị cũng đã 15h chiều, ra tới ngoài - mùi ngô nướng, mùi bánh tráng nướng (được mệnh danh là  “Piza Đà Lạt “) thơm nức mũi mới thấy anh “dạ dày” réo rắt gọi ấy thế mà vừa mới đấy thôi chẳng ai thấy đói bụng gì nhé J, lúc này cả nhà mới lục đục kéo nhau về nhà hàng Thiên Hương trên đường Bùi Thị Xuân để ăn bữa “trưa” :v.

“Piza Đà Lạt “đây ạ :)) !








Nhà hàng Thiên Hương !


















(Món Salat này, ngon dã man luôn...)


















Nàng này thì chả chịu ăn uống gì cả, chỉ được cái thích chụp choạch là không ai bằng thôi, và đây Sezi của nàng đây :))



















Ăn xong cả nhà định về khách sạn nghỉ ngơi để dành sức cho buổi tối dạo chơi thì anh họ bên chồng “c “gọi điện (Nói thêm là, anh chị em họ bên nhà chồng tôi sinh sống trên này rất nhiều, nhưng vì lý do rất rất "tế nhị", nên sau này mỗi khi có dịp ghé qua Đà Lạt tôi không liên lạc với ai hết. Chuyến đi này, ông nội bọn trẻ biết nên đã gọi điện cho anh ấy báo mẹ con tôi có mặt ở Đà Lạt ngày hôm nay J). Sau một hồi anh ấy bảo đang ở trên Thác Datanla tiếp khách nên anh ấy tha thiết mời gia đình lên thăm thác Datanla, (thác này cách đây 4 năm gia đình tôi đã có dịp ghé thăm, nên lần này chúng tôi quyết định không đến nữa – vì vậy, chuyến viếng thăm Thác Datanla là ngoài chương trình đã dự kiến).

Vì anh ấy nhiệt tình quá, tha thiết quá, vả lại tôi cũng bị mắng xối xả vì cái “tội” lên đến Đà Lạt mà không gọi anh ấy nên cả nhà quyết định sẽ tiếp tục ghé thăm Thác Datanla.

Mời các bạn tiếp tục hành trình cùng gia đình tôi ghé thăm Thác Datanla nhé :)!

Phần 6 : Thác Datanla !

1 nhận xét:

  1. một kỳ quan Đà Lạt được biết rõ hơn nhờ những hình ảnh thú vị này , cám ơn người biên tập

    Trả lờiXóa